Khoảng trống
Tôi thấy buồn
Nỗi buồn không tên như bao lần hiện hữu.
Một khoảng trống nào len lỏi trong tim,
Nỗi buồn vu vơ không đợi tên người đặt,
Khoảng trống vô hình men lấn bình yên.
Anh từng bảo tôi là quan trọng nhất,
Tôi ngây thơ tin điều ấy là thật
Cho đến khi,
Bao tổn thương anh gây ra,
Bao nỗi buồn anh mang lại
Tôi nhận thấy
Tất cả chỉ là lời nói!
Muốn gặp tôi khi chỉ ngồi và đợi,
Muốn bên tôi khi chỉ đứng im và chờ,
Anh có quá nhiều lý do để không cố gắng!
Và lý do nào cũng đúng!
Yêu ư, liệu điều ấy có là sự thật?
Khi anh không có lấy một lần cố gắng
Ít nhất là vì lời yêu anh nói,
Hay chỉ là những đòi hỏi?
Khoảng trống lớn dần theo những nghi ngờ,
Khoảng trống lớn dần theo những lần nhạt nhẽo,
Khoảng trống lớn dần giữa hai ta.
Tôi ra đi mang theo sự lớn dần của khoảng trống
Anh vội vã chạy theo níu kéo
Nhưng trong tôi tất cả đều thay đổi
Khoảng trống được hàn lại bởi tình bạn
Tất cả không thể trở lại
Bởi khi dành cho tôi vẫn chỉ là những lời nói gió bay!
19/12/2012